một người lính nói về thế hệ mình
Tôi nghĩ tới một thế hệ người Việt Nam mới - với rất nhiều người trong số các bạn, rất nhiều bạn trẻ có mặt ở đây - những người luôn sẵn sàng ghi lại dấu ấn của mình trên thế giới. Và tôi muốn nói với tất cả những người trẻ đang lắng nghe tôi nói
Cuộc đời người lính sẽ là những trang sách bất tử với thế hệ mai sau. Đăng sau một người lính là người phụ nữ can trường và giỏi giang. Xa nhà, mang trong mình sứ mệnh lớn giúp ta lớn và trưởng thành hơn rất nhiều.
(Một người lính nói về thế hệ mình - Thanh Thảo, 123, NXB Hội Nhà văn, 2007, tr. 63 - 64) Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên? A. Miêu tả B. Biểu cảm C. Tự sự D. Nghị luận Đáp án B Câu 2: Biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong khổ thơ dưới đây: những thằng lính trẻ măng tinh nghịch ló đầu qua cửa sổ những thằng lính trẻ măng
Với những người cha - người lính ấy, trách nhiệm đối với gia đình riêng của mình đã hòa quyện làm một với trách nhiệm non sông trao gửi. Họ xứng đáng để các thế hệ hôm nay và mai sau ghi nhớ, biết ơn.
Hoặc nếu có, họ đã chọn cứu người, cho dù có thể hy sinh, cho dù không còn có thể trở về nhà nữa. Hôm qua, nước mắt đã rơi rất nhiều. Và hôm nay cũng thế. Những giọt nước mắt tiếc thương và cảm phục với những người lính đã hi sinh thân mình vì người khác. Anh
Maou Gakuin no Futekigousha. Maougakuin no Futekigousha là một bộ truyện isekai đã ghi dấu ấn trong lòng người xem trong thời gian gần đây, là một manga có main bá đạo nhưng hơi nhọ và câu chuyện của anh cũng đủ hài hước để người xem được giải trí.. Chuyện kể về vị ma vương Anoth mạnh nhất trong lịch sử đã lựa
zutalarre1985.
Đề bàiBạn Đang Xem 7 một người lính nói về thế hệ mình hot nhất I. ĐỌC HIỂU Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu ngày chúng tôi đi các toa tàu mở toang cửa không có gì phải che giấu nữa những thằng lính trẻ măng tinh nghịch ló đầu qua cửa sổ những thằng lính trẻ măng quân phục xùng xình chen bám ở bậc toa như chồi như nụ con tàu nổi hiệu còi rung hết cỡ và dài muốn đứt hơi hệt tiếng gã con trai ồm ồm mới vỡ thế hệ chúng tôi hiệu còi ấy là một lời tuyên bố một thế hệ mỗi ngày đều đụng trận mà trách nhiệm nặng hơn nòng cối 82 vẫn thường vác trên vai một thế hệ thức nhiều hơn ngủ xoay trần đào công sự xoay trần trong ý nghĩ đi con đường người trước đã đi bằng rất nhiều lối mới Một người lính nói về thế hệ mình – Thanh Thảo, 123, NXB Hội Nhà văn, 2007, tr. 63 – 64 Câu 1 Trong văn bản trên, tác giả đã sử dụng thể thơ gì? Anh/chị dựa vào đâu để xác định như vậy? Xem Thêm 5 ca dao có hình ảnh đèn tốt nhấtCâu 2 Chỉ ra phương thức biểu đạt chính và nêu tên các biện pháp tu từ nổi bật trong văn bản. Câu 3 Đại từ “chúng tôi” trong đoạn thơ chỉ đối tượng nào? Ngoài đại từ này, đối tượng đó còn được gọi tên bằng một số cụm từ khác. Hãy chép ra các cụm từ ấy. Câu 4 “Thế hệ chúng tôi” được khắc họa trong văn bản có những đặc điểm gì nổi bật? Tác giả đã dựng chân dung của thế hệ mình với thái độ như thế nào? II. LÀM VĂN Câu 1 Theo những điều được gợi lên từ nội dung văn bản phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn khoảng 200 chữ trình bày nhận thức của anh/ chị về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay trước đất nước, dân tộc. Câu 2 Trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa Nguyễn Minh Châu – Ngữ văn 12, tập hai, NXB Giáo dục Việt Nam, 2017, hai nhân vật Phùng và Đẩu từng có lúc thốt lên “Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được!”. Qua phân tích tình huống dẫn đến cảm giác ngạc nhiên, bối rối chứa đựng trong lời nói ấy của các nhân vật, anh/ chị hãy làm sáng tỏ nội dung và ý nghĩa thông điệp mà nhà văn muốn gửi gắm. Lời giải chi tiết I. ĐỌC HIỂU Câu 1 – Thể thơ tự do. – Căn cứ để xác định số chữ trong các câu không đều nhau; cách ngắt dòng phóng túng; vần gieo không theo mô hình cố định, thậm chí có chỗ bỏ qua vần… Câu 2 – Phương thức biểu đạt chính của văn bản biểu cảm hoặc trữ tình và tự sự. – Các biện pháp tu từ nổi bật ẩn dụ, so sánh. Câu 3 – Đối tượng được chỉ định bằng đại từ “chúng tôi” những người lính trẻ thời chống Mỹ cứu nước. – Một số cụm từ khác cùng chỉ về đối tượng “những thằng lính trẻ măng”, “thế hệ chúng tôi”, “một thế hệ mỗi ngày đều đụng trận”, “một thế hệ thức nhiều hơn ngủ”. Lưu ý Vế thứ nhất của câu hỏi giúp xác định mức độ hiểu biết của thí sinh về tác giả và bối cảnh được miêu tả trong văn bản. Vế thứ hai của câu hỏi kiểm tra một kỹ năng đọc thơ mang tính đặc thù nhận ra sự lặp lại với một số biến hóa của những từ/ hình ảnh then chốt, từ đó, xác định được hình tượng trung tâm và thông điệp chính của văn bản. Câu 4 – “Thế hệ chúng tôi” được khắc họa với những đặc điểm nổi bật cởi mở, tinh nghịch, trẻ trung “không có gì phải che giấu nữa, tinh nghịch ló đầu qua cửa sổ, chen bám ở bậc toa như chồi như nụ”; dám gánh vác trách nhiệm trước đất nước “hiệu còi ấy là một lời tuyên bố”; dày dạn, kiên trì trước những thử thách khốc liệt “mỗi ngày đều đụng trận, vác cối nặng, thức nhiều hơn ngủ, xoay trần đào công sự…”; đầy tinh thần sáng tạo trong hành trình cuộc sống “xoay trần trong ý nghĩ, đi… bằng rất nhiều lối mới…”. – Thái độ của tác giả khi dựng chân dung thế hệ mình tự tin, yêu quý, tự hào, không hề có một chút mặc cảm. Lưu ý Thí sinh không nhất thiết phải dùng đúng các từ định danh đặc điểm đối tượng miêu tả/ khắc họa và các từ khái quát về thái độ của nhà thơ giống như trong đáp án. Điều quan trọng là nhận ra được nội dung biểu đạt và sắc thái ý nghĩa riêng của những cụm từ/ hình ảnh nổi bật có trong văn bản được chọn in nghiêng ở trên. II. LÀM VĂN Câu 1 1. Xác định đúng vấn đề cần nghị luận – Trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay trước đất nước, dân tộc. 2. Triển khai vấn đề nghị luận thành các luận điểm Xem Thêm 4 đâu là nguồn năng lượng truyền thống và cơ bản hot nhất, đừng bỏ qua– Thế hệ trẻ, với đặc điểm trẻ trung, cởi mở của mình, luôn là nét tươi sáng, tích cực của bức tranh cuộc sống. – Nói tới thế hệ trẻ là nói tới những hành trình đầy niềm hưng phấn, với tinh thần trách nhiệm rất cao. – Thế hệ trẻ cần dấn bước vào đời với quyết tâm lớn, với những hành động quyết liệt, vì mục đích đưa đất nước bước lên tầm cao mới, khẳng định được tư thế tồn tại đường hoàng của mình trước thế giới, nhân loại. – Thế hệ trẻ phải biết không ngừng khám phá, sáng tạo, “đi con đường người trước đã đi/ bằng rất nhiều lối mới”. Lưu ý Đây chỉ là một đoạn văn ngắn, không đòi hỏi quá khắt khe về bố cục, về hệ thống ý. Có thể dựa vào/ phỏng theo mạch cảm xúc/ suy nghĩ của tác giả văn bản trong phần Đọc hiểu để triển khai mạch viết riêng của mình như gợi ý ở trên. Thí sinh có thể hoàn thành đoạn văn theo kiểu lần lượt trả lời ngắn các câu hỏi Tại sao phải có trách nhiệm đối với đất nước, dân tộc? Trách nhiệm cụ thể của thế hệ trẻ hôm nay là gì? Thế hệ trẻ chúng ta đã làm gì, sẽ phải làm gì để thể hiện tinh thần trách nhiệm đó? 3. Chính tả, dùng từ, đặt câu đảm bảo chuẩn mực. Câu 2 1. Đảm bảo cấu trúc bài nghị luận có đủ mở bài, thân bài, kết luận; nội dung phần nào phải phù hợp với tính chất quy ước chung của phần ấy. 2. Xác định đúng vấn đề cần nghị luận – Tình huống dẫn tới lời thốt lên của hai nhân vật “Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được!”. – Nội dung và ý nghĩa thông điệp mà nhà văn muốn gửi gắm. 3. Nêu được những thông tin khái quát về tác giả, tác phẩm – Tác giả Nguyễn Minh Châu – nhà văn tiêu biểu của nền văn học cách mạng, người góp phần đổi mới văn học sau 1975. – Tác phẩm viết năm 1983, báo hiệu sự chuyển mình của văn học Việt Nam sang thời kỳ mới. 4. Triển khai vấn đề nghị luận thành các luận điểm – Một tình huống đầy nghịch lý, có nền là hoàn cảnh, sự việc nhiều éo le + Cảnh bạo lực giữa khung cảnh thơ mộng. + Phản ứng lạ lùng của những người liên đới. + Cách giải quyết sự việc và kết cục bất ngờ. – “Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được!” là câu nói mà hai nhân vật Phùng và Đẩu thốt lên tại tòa án huyện, khi họ hỏi chất vấn người đàn bà làng chài và lắng nghe những gì chị ta trần tình, giãi bày. Câu nói bộc lộ đỉnh cao của sự ngạc nhiên, sau tất cả những gì mà họ nhất là Phùng đã chứng kiến và tham dự, không chỉ tại tòa án mà còn tại bãi biển trong mấy buổi sớm. Họ ngạc nhiên vì thấy mọi việc không diễn ra theo logic bình thường. – Thông điệp nhận thức về bản chất phức tạp của cuộc đời mọi thứ không phải diễn ra như điều ta tưởng tượng, mong ước và suy đoán; tâm lý con người nhất là người lao động nghèo khổ diễn ra rất khác so với hình dung của những kẻ hời hợt hoặc thiếu thực tế. Bạo lực không chỉ có nguyên nhân từ những gì thuộc về bản tính con người mà còn từ sự khốn quẫn trong đời sống. Trong con người cam chịu vẫn có sự cứng cỏi và sự vị tha. Không phải cứ cách mạng về là hết khổ. Những hành động thiện chí không phải bao giờ cũng được đón nhận theo chiều hướng tích cực… Nói chung, nghịch lý luôn chứa đựng trong các sự kiện đời sống, trong mọi hành xử của con người. – Thông điệp nhận thức về độ chênh giữa nghệ thuật và cuộc sống nghệ thuật hời hợt thường chỉ thấy được bề nổi của sự vật, thường tự thỏa mãn với những cái nhìn thấy “từ xa”, thường chỉ dung nạp những gì thuần nhất, lý tưởng. Nhân vật Phùng đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác trong quá trình truy tìm cái đẹp, xây dựng ý tưởng sáng tạo. Những điều diễn ra đã giúp anh nhìn sâu hơn về bản chất và trách nhiệm của nghệ thuật chân chính, nghệ thuật vì con người. – Đánh giá Thông điệp mà Nguyễn Minh Châu muốn gửi gắm được rút ra từ chiêm nghiệm của một cây bút giàu trách nhiệm với cuộc đời, với nghệ thuật, luôn trăn trở với việc đổi mới văn học. Thông điệp đó, ngoài việc thể hiện rõ định hướng sáng tác của tác giả Chiếc thuyền ngoài xa trong giai đoạn mới, còn góp phần tích cực tạo nên bước chuyển của cả nền văn học Việt Nam sau 1975. Lưu ý Có khả năng nhiều thí sinh sẽ bê nguyên bài giảng về truyện Chiếc thuyền ngoài xa vào làm thành nội dung bài viết. Dĩ nhiên, với kiểu làm bài này, thí sinh sẽ có những “ý” chạm được/ đáp ứng được yêu cầu của đề, nhưng như thế là chưa nhìn thấy đòi hỏi tinh tế chứa đựng trong đề. Đặc biệt, thông điệp của nhà văn ở đây có một nội dung rất cụ thể, không chung chung để có thể ghép vào sáng tác của ai và vào thời kỳ nào cũng được. Không nên quá nhấn mạnh vào những khái niệm khá mơ hồ và mòn sáo như yêu thương, vị tha, thiên chức, cái đẹp… Nên tập trung suy nghĩ xoay quanh những từ có ý nghĩa theo chốt là phức tạp của cuộc đời và độ chênh giữa nghệ thuật và hiện thực. Đây mới chính là điểm làm nên giá trị của Chiếc thuyền ngoài xa, dù về nghệ thuật, truyện ngắn này chưa phải đã hoàn hảo. Việc trình bày về nội dung thông điệp gắn tất yếu với việc phân tích ý nghĩa của thông điệp; không nhất thiết phải tách bạch hai phần viết với nhau. Phân tích ý nghĩa đúng chứng tỏ trước đó đã hiểu đúng nội dung dù việc trình bày về nội dung này có thể chưa được tường minh. Đặc biệt, để phân tích được ý nghĩa thông điệp, phải lưu tâm đầy đủ đến bối cảnh sáng tác truyện ngắn này các nhà văn phải đập vỡ thói quen/ quán tính nhận thức và sáng tác để thực hiện cuộc đổi mới văn học theo đòi hỏi của cuộc sống thời điểm đầu những năm 80 của thế kỷ XX. Những bài viết nào có ý so sánh sáng tác của hai thời kỳ văn học khác nhau nên cho điểm khích lệ. Việc quá quan tâm phân tích tính cách, phẩm chất nhân vật có thể đẩy bài viết đi chệch mục tiêu chính. Những đánh giá về nghệ thuật của tác phẩm chỉ nên được giới hạn ở phạm vi sự lựa chọn các chi tiết làm nổi bật tính oái oăm của tình huống, với những kiểu phản ứng tâm lý, hành động đa dạng, ngược chiều nhau của các nhân vật ở từng phía… 5. Sáng tạo sáng tạo trong cách diễn đạt, lập luận; nêu được những ý tưởng độc đáo 6. Chính tả, dùng từ, đặt câu đảm bảo chuẩn mực. Xem thêm Đề và Lời giải chi tiết Đề thi thử THPT Quốc gia môn Ngữ văn mới nhất tại Top 7 một người lính nói về thế hệ mình tổng hợp bởi Tin Tức Giáo Dục Học Tập Tiny Một người lính nói về thế hệ mình Tác giả Ngày đăng 10/03/2022 Đánh giá 710 vote Tóm tắt vẫn thường vác trên vai một thế hệ thức nhiều hơn ngủ xoay trần đào công sự xoay trần trong ý nghĩ đi con đường người trước đã đi bằng rất nhiều lối mới Đọc hiểu Một người lính nói về thế hệ mình Tác giả Ngày đăng 01/29/2023 Đánh giá 403 vote Tóm tắt Tuyển tập Bộ đề Đọc hiểu Một người lính nói về thế hệ mình hay nhất. Tổng hợp, sưu tầm các đề Đọc hiểu Một người lính nói về thế hệ mình giúp các em ôn … Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi ngày chúng tôi đi các toa tàu Tác giả Ngày đăng 09/07/2022 Đánh giá 277 vote Tóm tắt Một người lính nói về thế hệ mình – Thanh Thảo, 123, NXB Hội Nhà văn, 2007, tr. 63 – 64. Câu 110980 Nhận biết. Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên … Đề thi thử THPT Quốc gia năm 2021 môn Ngữ văn có đáp án – Trường THPT Dầu Tiếng Tác giả Ngày đăng 11/15/2022 Đánh giá 432 vote Tóm tắt … xoay trần trong ý nghĩ đi con đường người trước đã đi bằng rất nhiều lối mới Một người lính nói về thế hệ mình – Thanh Thảo, NXB Hội Nhà văn, 2007, tr. [DOC] Một người lính nói về thế hệ mình Tác giả Ngày đăng 04/13/2023 Đánh giá 228 vote Tóm tắt đi con đường người trước đã đi. bằng rất nhiều lối mới. Một người lính nói về thế hệ mình – Thanh Thảo, 123,. NXB Hội Nhà văn, 2007, tr. 63 – 64. Thơ thẩn on Tumblr Tác giả Ngày đăng 07/22/2022 Đánh giá 501 vote Tóm tắt Một người lính nói về thế hệ mình ngày chúng tôi đi các toa tàu mở toang cửa không có gì phải che giấu nữa những thằng lính… Đề thi thử THPT Quốc gia năm 2021 môn Ngữ văn có đáp án – Trường THPT Dầu Tiếng Tác giả Ngày đăng 05/22/2022 Đánh giá 481 vote Tóm tắt … ý nghĩ đi con đường người trước đã đi bằng rất nhiều lối mới Một người lính nói về thế hệ mình – Thanh Thảo, NXB Hội Nhà văn, 2007, tr.
Kỷ niệm 65 năm thành lập Hội Nhà văn Việt Nam, 1957-2022 Vanvn- Nhớ buổi sáng ngày cách đây vừa tròn 1 năm, tôi cùng em Liên-cháu ruột nhà văn Nguyễn Chí Trung, và cháu Mai Anh – trợ lý cho nhà văn Nguyễn Chí Trung những năm cuối đời của ông, đi grab ra Nghĩa trang TPHCM ở Thủ Đức viếng mộ ba người mà tôi và các cháu đều yêu quí. Đó là nhà văn Nguyễn Chí Trung, người anh tinh thần và là người thủ trưởng cũ của tôi ở Trại sáng tác Văn học quân khu Năm, nhà thơ Thu Bồn, vừa là anh vừa là bạn thân thiết của tôi cũng ở Trại đó, và cuối cùng, là ông Bảy Dự tên thật là Nguyễn Võ Danh, một thủ trưởng cũ của tôi ở Ban Binh vận TW Cục. Ông Bảy Dự hồi đó là phó ban thường trực Ban Binh vận TW Cục, và là một “trùm tình bảo” Việt Cộng. Họ là 3 Việt Cộng thứ thiệt, 3 Việt Cộng thứ dữ luôn, và đều là những người đã vào sinh ra tử trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tôi yêu họ, như yêu những người thân thiết của mình, và tôi luôn lấy họ làm tấm gương để noi theo trong suốt cuộc đời mình. Nhà thơ Thanh Thảo Với tôi, ông Nguyễn Chí Trung là một tấm gương sáng chói của lòng yêu nước, yêu nhân dân, dám hy sinh vì Tổ quốc, và tuyệt đối trong sạch suốt cuộc đời mình. Chỉ như thế, ông Trung đã là người anh hùng trong lòng tôi. Với nhà thơ Thu Bồn, thì cứ nhắc đến anh, lại vừa mắc cười vừa muốn khóc. Vì anh là một người lính-nhà thơ toàn tòng, một người dám sống bằng lòng tốt, bằng ý chí quyết sống, bằng tình nhân ái và bằng cả bản năng tuyệt vời của một người đàn ông chính trực biết yêu phụ nữ hết mình. Biết yêu phụ nữ hết mình, chẳng phải là một phẩm chất mà bất cứ người đàn ông nào cũng ngưỡng mộ, bất cứ người phụ nữ nào cũng rất dễ xiêu lòng đó sao? Còn với ông Bảy Dự – một thủ trưởng cấp cao của tôi hồi đánh Mỹ, thì tầm nhìn của ông, cách sống giản dị hơi ẩn mình của ông, những chiến tích ông đã làm trong lặng lẽ và rất ít người biết, đã đưa ông thành một idol mà tôi ngưỡng mộ, dù chưa hề thân thiết với ông. Nhưng ông Bảy Dự rất biết người, và ông quí tôi, điều ấy tôi biết. Ông quí nhưng không nói ra, chỉ thể hiện qua những cách ứng xử vào những lúc tôi gặp khó khăn nhất. Đó là khi bài thơ “Một người lính nói về thế hệ mình” của tôi vào năm 1974 đã bị đánh tả tơi, lên bờ xuống ruộng. May mà lúc ấy tôi đang sống và làm công việc một nhà báo ở Ban Binh vận, chứ nếu tôi ở Ban Văn nghệ TWC, chắc tôi khó sống lắm. Ông Bảy Dự đã mời tôi lên ngôi nhà lợp lá trung quân nhỏ bé của ông ở giữa rừng, và đã trao đổi chân tình với tôi về… thơ tôi. Đó là điều khiến tôi hết sức ngạc nhiên. Tôi biết, ông Bảy Dự là một nhà cách mạng chuyên nghiệp, chính trị chuyên nghiệp, nhưng không chuyên về thơ, và chúng tôi đã nói chuyện với nhau vừa thẳng thắn vừa chân tình. Tôi không nhận bất cứ “khuyết điểm” nào trong bản thảo tập thơ đầu tay “ Dấu chân qua trảng cỏ” của mình, nhưng tôi cảm ơn ông Bảy Dự vì tình cảm chân thành của ông đối với một người lính trẻ, một nhà thơ trẻ còn chưa được mấy ai biết tới như tôi. Khi về Sài Gòn sau ngày có lần tôi gặp một anh lái xe lam là người Bắc di cư bên chợ Cũ, được ngồi uống bia với anh, được anh kể mình có họ hàng với chị Phan Thị Quyên – vợ anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi. Chợt tôi cảm thấy như được gặp tất cả những bà con người Bắc đã di cư vào Nam năm 1954, được lắng nghe những tâm tình của họ, đồng cảm với nỗi nhớ thương của họ về quê hương miền Bắc, nơi họ đã ra đi từ 21 năm trước. Có dân tộc nào như dân tộc chúng ta, đã bao lần chia ly rồi đoàn tụ, đã trải qua bao “cuộc bể dâu” mà lòng khôn nguôi nhớ về quê cha đất tổ. Một dân tộc như thế không thể không Thống Nhất, không thể không được sống trong Hòa Bình. Có thể ở một nơi nào trên trái đất, có dân tộc phải chia ly hơn 60 năm và hơn thế, nhưng ở Việt Nam thì không. Chia ly 21 năm với dân tộc chúng ta đã là quá dài. Không một ai mong cảnh chia ly đau lòng ấy. Nếu chúng ta hiểu ngày là ngày hiện thực hóa khát vọng thống nhất của một dân tộc, thì chúng ta sẽ dịu lòng hơn với bao trắc trở ở phía trước. Nhưng con đường dân tộc Việt Nam đã đi, đang đi và sẽ đi vẫn là con đường của thống nhất và hòa hợp dân tộc. Và tôi nhớ, cái lần trong rừng được trò chuyện thân mật với ông Bảy Dự, ông Bảy đã có một phút trầm ngâm khi nói với tôi “ Dù phải chờ đợi tới mấy thế hệ để thấy dân tộc chúng ta thực sự hòa hợp, chúng ta vẫn kiên nhẫn chờ.” Những năm ấy, tôi là phóng viên chiến trường thuộc ban Binh vận TW Cục, và chuyên viết về đề tài hòa giải, hòa hợp dân tộc cho hai Đài Tiếng nói Việt Nam và Đài phát thanh Giải phóng. Tôi nghe lời tâm tình của ông Bảy Dự, và tôi hiểu con đường đi tới thực sự hòa hợp dân tộc còn xa xôi và vô vàn khó khăn, nhưng chúng ta chọn con đường ấy, và chung thủy đi trên con đường ấy. Những ngày tháng Tư của bất cứ năm nào sau năm 1975 đều khiến tôi có những phút bồi hồi khi nhớ lại. Nhiều lúc có cảm giác mình như một dề lục bình trôi trên sông Vàm Cỏ Đông, một dề lục bình bé nhỏ nhưng luôn biết anh em của mình, những ai thân thiết với mình, và những thanh thản khi mình trôi chảy cùng dòng sông. Chưa kể, lục bình lại vừa trôi vừa nở hoa, như tôi từng làm thơ trên Trường Sơn hay qua Đồng Tháp Mười. Mùa Thống Nhất luôn là mùa xúc cảm nhất đối với tôi, một người đã phải xa cha mẹ để vượt Trường Sơn, và sống 5 năm ở chiến trường Nam Bộ. Biết bao là kỷ niệm với bạn bè, đồng đội. Có một người bạn thân của tôi ở chiến khu miền Đông, sau giải phóng anh và gia đình vượt biên sang định cư tại Australia. Nhưng không bao giờ anh quên bạn bè ở quê nhà, quên những tháng năm chúng tôi đã đồng cam cộng khổ với nhau. Mới đây, bạn tôi gọi điện về cho tôi, và nói “ Những năm anh em mình ở Rừng miền Đông là những năm đẹp nhất trong cuộc đời mình.” Tôi đã khóc khi nghe anh nói vậy. Đúng đó là những năm tuổi thanh xuân đẹp nhất của chúng tôi, “Dù mai sau đời muôn vạn lần hơn” thơ Chế Lan Viên đi chăng nữa. Chúng tôi đã sống đã dâng hiến và đã chịu đựng cùng với nhân dân với đất nước mình. Mùa Thống Nhất với chúng tôi là khát vọng cao nhất trong những năm tháng chiến tranh. Nhớ những ngày tháng tư năm 2021, tình cờ tôi đọc được bài viết như muối xát của một người trẻ gốc Việt sinh năm 1982 đang sống và làm việc tại Mỹ. Anh kể về cái cảm giác không thể chịu nổi khi bị một người đàn bà da trắng xa lạ đột nhiên chửi thẳng và nhổ thẳng vào mặt mình ngay tại một phi trường ở Mỹ vào tháng Cơ sự chỉ vì anh là người gốc Á, một người gốc Việt sinh ra tại Mỹ và bao năm qua đã chăm chỉ làm việc hết mình vì nước Mỹ, nơi anh nghĩ “giấc mơ Mỹ” của mình đang thành hiện thực. “Nhưng tôi đã sai khi nghĩ vậy.” Cơ sự, cũng chỉ vì anh là một thanh niên gốc Việt, dù đầy tâm huyết và không thiếu tài năng. Tôi đã lặng người rất lâu khi nghĩ tới những người đồng bào của mình, những người không chỉ lớn lên trong chiến tranh, mà còn được sinh ra trong hòa bình, lớn lên trong hòa bình, dù ở một đất nước cách xa Việt Nam tới nửa vòng trái đất. Nguồn gốc dân tộc là điều không một ai có thể phủ nhận. Nhưng người Việt Nam, dù ở bất cứ đâu, làm những công việc lao động lương thiện nhỏ nhoi nào, cũng là những người không dễ cho bất cứ ai có thể bắt nạt mình, kỳ thị mình. Người Việt luôn hiếu hòa, thậm chí luôn biết chịu đựng, luôn “chín bỏ làm mười” trong nhiều mối quan hệ với người ngoài, nhưng chảy sâu trong huyết quản của họ là dòng máu Việt của Trần Hưng Đạo, của Nguyễn Trãi, của Quang Trung Nguyễn Huệ. Họ bất khuất một cách tự nhiên, và hiếu hòa một cách còn tự nhiên hơn. Có những điều do lịch sử để lại mà chúng ta luôn phải biết gìn giữ. Nhưng cũng có những điều mà chúng ta cần phải thay đổi, nhất là những điều người Việt cần thay đổi khi nhìn nhận về nhau. Vào ngày ngay tại dinh Độc Lập, tướng Việt Cộng Trần Văn Trà-một người đồng hương lẫm liệt của tôi-đã nói với tướng Dương Văn Minh khi ông đang là và sắp không còn là Tổng thống Việt Nam Cộng hòa “Người Việt Nam chúng ta không ai thắng ai thua trong cuộc chiến tranh này. Kẻ thua là Mỹ, và dân tộc chúng ta là một dân tộc phải được sống trong hòa bình và hòa hợp dân tộc.” Bây giờ thì những người Mỹ tử tế đã là bạn của Việt Nam chúng ta, dù cuộc làm bạn này có chậm tới đâu và đau đớn tới đâu. Nhưng đã là bạn tốt. Và hy vọng là một tình bạn chân thành. Vậy thì con đường đi tới hòa hợp và hòa giải dân tộc của người Việt phải là con đường tất yếu của cả dân tộc Việt Nam, không thể khác. THANH THẢO Báo Văn Nghệ Xem thêm Họa sĩ – nhà thơ Lê Tiến Vượng, lãng tử hồn quê Hội Nhà văn Việt Nam triển khai công tác văn học 2023 và kết nạp hội viên mới Ngước nhìn “Đất nước” của Trần Vàng Sao Giang ơi! Về thôi em – Tản văn dự thi của Phạm Văn Tấn Nỗi buồn Bảo Ninh – Kỳ 1
Với chủ đề về Người Lính, trên cũng đã có nhiều chùm thơ nói về Người Lính rồi. Hôm nay, Thanh Biên xin tiếp tục tổng hợp những bài thơ tự sáng tác mới nhất viết về Người Lính với lời thơ ca ngợi sự anh dũng hi sinh, lòng trung thành với Tổ quốc và tình cảm chân thành & chung thủy đối với tình cảm riêng tư. Chùm thơ ca ngợi Người Lính ảnh internet Tuyển chọn thơ hay viết về người Lính cụ Hồ và tình yêu quê hương đất nước gắn liền với tình yêu đôi lứa..01. ⇧THƯ TÌNH - Thơ Hân PhanĐời người lính rày đây, mai đó Chuyện dầm sương, mưa gió thường ngày Đêm về nhìn áng mây bay Nhớ em, nỗi nhớ càng ray rứt lòng Ngoài biên giới ngoại xâm rình rập Nghiệp quân hành luyện tập thường xuyên Để cho biển đảo bình yên Ngày đêm canh gác trấn biên giữ đồn Giữa biển cả sóng dồn dập vỗ Trên bầu trời mưa đổ, sương sa Vọng canh không bóng người qua Nhớ em, nỗi nhớ diết da dường nào Nhớ em, biết khi nào hết nhớ Đời chiến binh không thể bỏ đồn Còn nhà, còn nước, còn non Anh còn giữ trọn sắc son lời thề. Bài thơ song thất lục bát viết người Lính hải đảo thật nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Người Lính hải đảo luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ canh giữ bình yên biển đảo cho Tổ Quốc, thế nhưng, trong lòng vẫn luôn nhớ về người yêu nơi quê nhà với tình cảm chân thành, son sắc.. 02. ⇧VỀ VỚI MẸ THÔI - Thơ Cao Hùng CườngHoà bình rồi, ta về với mẹ thôi... Con đang đợi, vợ đang chờ bên cửa Bên gia đình, đón bao niềm vui nữa Cùng xóm làng, nhen ngọn lửa tình người Hoà bình rồi, đời lại rộn tiếng cười Cuộc sống yên vui, sáng ngời đôi mắt Đồng đội tìm nhau, niềm vui gặp mặt Ta lại cùng nhau, hái nhặt yêu thương Ôi hoà bình, hai tiếng tưởng xa xôi Đến bất chợt, niềm vui sao nhanh quá Nhưng mất mát, đau thương không thể xoá Theo mãi trong đời, người lính chúng ta... Xin đặt lên mộ Đồng đội, những vòng hoa Những chiến công, dành các anh tất cả Cuộc sống sau này, bộn bề vất vả Không thể quên, người đã ngã hôm nay... Theo như chia sẻ của tác giả, đây là bài thơ tâm sự của người Lính sau chiến thắng 30/4/1975. Đời Lính là vậy, khi có biến luôn sẵn sàng ra trận để góp sức chống giặc xâm lăng, đến khi thời bình thì quay về bên Mẹ & gia đình của mình. Tiếp tục công việc thường ngày để xây dựng cuộc sống gia đình, phát triển kinh tế. Và cũng không quên những người đồng đội đã hi sinh vì Tổ Quốc.. Tình Yêu Người Lính ảnh internet 03. ⇧CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ - Thơ Trần Bá CănCó một thời như thế chẳng hề quên Là người lính- người quân nhân cách mạng Dẫu chiến tranh nhưng tâm hồn lãng mạn Dấu tâm tình trong đáy cóc ba lô Có một thời cháy bỏng những mùa khô Rừng Tây Nguyên cây trút tàn chiếc lá Còn vũng nước cũng tranh nhau vội vã Thú với người tranh thủ uống thay nhau Rất nhiều lần nén chặt nỗi buồn đau Khi đồng đội máu tuôn trào gục xuống Trong chiến tranh dẫu rằng không ai muốn Vì biên cương mà chấp nhận hy sinh Có một thời vì tổ quốc quên mình Vẫn nhớ thương một bóng hình kiều nữ Vẫn khát khao một tình yêu lắm chứ ! Bởi bản năng tạo hoá đã ban rồi Có một thời để nhớ mãi trong tôi Đã tiến bước dưới quân kì quyết thắng Bất chấp đạn bom, kể chi trời mưa nắng Súng chắc tay- thời đó mãi sao quên Có một thời... Đồng đội mãi gọi tên....! Bài thơ tám chữ khắc họa hình ảnh người Lính dũng cảm, kiên cường nhưng tâm hồn cũng rất lãng mạn. Thơ nói lên sự hi sinh quên mình của người Lính khi chiến đấu nơi chiến trường. Tất cả là vì tình yêu quê hương, đất nước!.. 04. ⇧ĐỪNG TRÁCH ANH NHÉ - Thơ Phan Trọng XuânĐã bao lần em nặng, nhẹ trách anh... Bến sông quê, qua rồi không trở lại "Bến" xa "thuyền", "thuyền" đi.., rồi đi mãi... Câu thề xưa còn mãi với tháng, năm... Điệu hò quê sao mộc mạc, thắm đằm Như tình em thấm vào lòng anh vậy... Nơi phương xa, anh nhớ em biết mấy Như ngày nào, độ ấy.., bước chân đi... Quên làm sao, lời em khẽ thầm thì "Thắng giặc rồi, nhớ về cùng em nhé..." Lời hứa xưa "..đưa em về thăm mẹ.." Anh ghi lòng, tạc dạ mãi trăm năm... Nơi chiến trường, súng anh trút hờn căm Vì tổ quốc, vì quê hương ta đó... Vì cả dòng sông và con thuyền nhỏ... Có cả bóng hình em gái thân thương... Một ngày kia, anh ngã giữa chiến trường Phút lâm chung nhớ mẹ, em.. nhiều quá Nhớ quê hương, nhớ bạn bè, tất cả... Thương câu thề.. để lỡ phận "duyên quê"... Anh biết em vẫn ngóng đợi anh về Mặc váy hoa.. bên anh trong ngày cưới... Mắt long lanh như sông quê mát rượi... Thỏa nguyện thề nơi bến ấy.., năm xưa... Thương con thuyền vẫn năm, tháng nắng mưa... Bóng hình em vẫn tháng, ngày chờ đợi Đừng trách anh.., thời gian trôi vời vợi... Bởi chiến tranh, anh mãi mãi không về... Bài thơ "Đừng trách anh nhé" là tiếng lòng của người lính năm xưa đối với mối tình thủy chung, son sắt của cô gái.., mối tình anh bộ đội với cô lái đò sông sông quê.., cô gái mãi đợi chờ anh qua bao năm tháng.., đâu biết rằng anh đã hi sinh anh dũng trong một cuộc chiến khốc liệt... 05. ⇧TÌNH ANH LÍNH ĐẢO - Thơ Nguyễn Thị TínhEm yêu ơi ! hôm nay ngày phụ nữ Anh đứng đây giữa biển biếc nghìn trùng Nhớ về em lòng bỏng cháy yêu thương Cô giáo của anh chiều tan trường đơn bóng Đốt trong tim niềm khát khao hy vọng Anh trở về trong ngày của em yêu Là phụ nữ ai cũng muốn cưng chiều Với vợ anh ấy là điều xa xỉ Cái ôm hôn hương ấm nồng bình dị Vợ chồng mình chỉ thỏa mãn trong mơ Nỗi khát khao trong khắc khoải đợi chờ Âu như thế cũng là niềm hạnh phúc Tình đôi ta luôn bừng bùng cháy rực Đỏ trong tim ngày hội ngộ tương phùng Em thương yêu ! anh xin tặng chúc mừng Tới vợ anh cùng bạn bè đồng nghiệp Các cô giáo ngàn lời trao ánh thiếp Niềm vui nhân đôi hạnh phúc ngập tràn Nghề trồng người em cùng bạn nặng mang Hãy kiêu hãnh và tự hào em nhé Bằng nhiệt huyết cháy trong tim tuổi trẻ Truyền dạy các em kiến thức tình yêu Yêu quê hương yêu Tổ Quốc thật nhiều Yêu người lính đang giữ gìn biển đảo Có anh đây mặc nắng mưa gió bão Vẫn hiên ngang chắc tay súng không rời Bao anh hùng chìm đắm đáy biển khơi Nhưng hồn cốt vẫn cùng anh trấn giữ Anh hiểu rõ giữa lằn ranh sinh tử Khi kẻ thù tham vọng chiếm Biển Đông Cùng đồng đội sẽ chiến đấu đến cùng Mắt nhắm rồi môi vẫn cười mãn nguyện Kiêu hãnh tự hào trọn đời dâng hiến Quyết giữ biển trời hải đảo bình yên Trái tim anh ôm trọn bóng vợ hiền Đang ngày đêm ngóng tin chờ đón đợi Giữ mái trường xinh tươi màu ngói mới Các em thơi vui cắp sách đến trường Trong ngọt ngào giọng cô giáo yêu thương Thấp thoáng bóng anh vấn vương bài em giảng Giọng vợ anh ngân âm vang hào sảng Hãy tự hào là vợ lính nghe em. Bài thơ tình yêu của người Lính gửi đến vợ mình hiện đang là Giáo viên với lời yêu thương, ca ngợi nhân ngày Phụ Nữ. Bài thơ nói lên nỗi nhớ người vợ nơi quê nhà của người Lính trẻ. Dù chưa có nhiều thời gian bên nhau nhưng họ luôn cảm nhận được niềm hạnh phúc đó. Bài thơ về Lính thật hay và lãng mạn.. 06. ⇧HOA VÀ NGƯỜI LÍNH - Thơ Thúy Hà LêHoa kia mọc ở ven đường, Hương hoa dịu nhẹ khiêm nhường biết bao. Thoảng trong hương gió lao xao, Nghe sao chất chứa nao nao lòng người. Dù em không đẹp mười mươi, Nồng nàn, ngào ngạt, đỏ tươi, tím, hồng... Trải bao giá lạnh mưa dông Vẫn tinh khôi, ánh cầu vồng trong em. Thao trường bùn lấm đạn nhem, Đau thương khói lửa đan xen bao ngày. Mộng mơ anh vẫn hăng say, Cánh hoa trắng nhẹ đã thay câu thề. Nhẹ nhàng như ánh pha lê, Đơn sơ e ấp tìm về bên nhau. Cuộc đời người lính muôn màu, Dẻo dai, bền bỉ trước sau chung tình. Chỉ cần ta thắm bên mình, Gian lao muôn nẻo thuyền tình vẫn trôi, Chỉ cần em là em thôi, Hoa và người lính trong tôi mãi còn. Cho dù lấp bể dời non, Hoa và người lính...vẫn sánh tròn...ngát hương!!! Bài thơ nói lên sự giản dị của người Lính nhưng rất chân thành và lãng mạn.. 07. ⇧TÌNH YÊU NGƯỜI LÍNH GIÀ - Thơ Hoàng Quý PhiQuá nửa đời chưa học trọn vần yêu Để cho em cứ phải hờn, phải giận Trước ba quân anh phất cờ xung trận Sao bên em lại giống một kẻ khờ Có phải rằng lính không biết làm thơ Chẳng biết nói lời yêu thương dịu ngọt Quân lệnh lính đâu giống như chim hót Anh đã quen nên mang cả về đây Ba mấy năm chung sống được mấy ngày Bởi phận lính anh cứ đi biền biệt Bao việc nhà một mình em gánh hết Lên chức ông, bà cũng vất vả mình em Yêu thế nào, em hãy chỉ anh xem Anh sẽ học thuộc làu từng câu chữ Để em không phải giận hờn trách cứ Như thuở nào còn lứa tuổi trăng non Ba mấy năm chữ yêu chẳng đủ tròn Để nợ em cả quãng đời còn lại Sóng biển Đông anh không hề sợ hãi Mà bây giờ run rẩy một vòng tay. Bài thơ ca ngợi sự dũng cảm, kiên cường của người Lính khi ra chiến trường nhưng trong tình yêu thì còn "non lắm" nhưng tình cảm ấy lại rất chân thành. Tình Yêu Người Lính ảnh internet 08. ⇧GỬI ANH - NGƯỜI LÍNH CỦA LÒNG EM - Thơ Tăng Bình ThảoLời thơ anh chất đầy thương nhớ Em vẫn xem, anh chớ lo âu Em, anh xa cách hai đầu Em đây vẫn thức đêm thâu, nhớ người Đời lính chiến chẳng tươi như mộng Nhưng tình anh, biển rộng bao la Dù ta có phải cách xa Em luôn gìn giữ tình ta mỗi ngày Nơi thao trường mưa dày, nắng cháy Cố lên anh, giữ mãi niềm tin Ngày sau ta lại yên bình Đắp xây mộng đẹp, chuyện tình đôi ta Đêm khuya vắng, thơ là… anh đó Em kề bên, chả bỏ anh đâu Hỡi anh, chớ vội ưu sầu Mượn thơ gửi đến, vài câu trao người. Bài thơ nói lên tình cảm của cô gái nơi quê nhà gửi đến người Lính đang làm nhiệm vụ nơi thao trường xa xôi. Bài thơ ca ngợi "người Lính của lòng em" và tình cảm thủy chung, luôn đợi chờ anh về của cô gái.. 09. ⇧TỰ HÀO LẮM, NGƯỜI CHIẾN SĨ NHƯ ANH - Thơ Nguyễn Thu HiềnChiến trường xa, ác liệt phải không anh ?? Khói đạn, bom, không làm mờ ý trí Vẫn hăng say, kíp tuần tra phòng bị Gương mặt ngời, rạng rỡ, cánh Chim câu !!! Nhiệm vụ anh, được đặt lên hàng đầu Chiến đấu vì, nền hoà bình thế giới Hậu phương em, với niềm vui mong đợi Bởi những gì, anh đã gắng hy sinh !!! Người lính mà, họ nồng nàn chung tình Yêu hết mực, người vợ hiền, chung hậu Ở ngoài kia, chiến trường nơi giao đấu Giáp lá cà, anh đâu ngại hy sinh !! Cảm ơn anh, người chiến sĩ quang vinh Tổ quốc, ghi tên anh, vào trang lịch sử Còn gì hơn, em tự hào lắm chứ Em yêu nhiều, yêu lắm, người lính, như anh!!! Bài thơ thể hiện tình cảm, lòng tự hào về Người Lính của người vợ hiền nơi quê nhà. Thơ nói lên tình cảm thủy chung, luôn hướng về anh - người Lính của lòng em!.. 10. ⇧NGƯỜI LÍNH CHIẾN - Thơ Người Cầm BútMột ba lô, một cây súng trên tay. Người lính chiến băng qua vùng lửa khói. Quê hương đau, vết hằn sâu bom đạn. Của quân thù gieo chết chóc đau thương. Xếp bút nghiên, anh hăng hái lên đường. Một cây súng một ba lô, một ngôi sao rực lửa. Trên đỉnh Trường sơn, rừng sơ xác úa. Bom đạn dập dồn hối hả bước chân nhanh. Anh muốn thật nhanh, tiến đến Sài thành. Nơi quê hương anh đang ngày đêm trông ngóng. Nhưng rồi anh nằm xuống khi căng tràn nhựa sống. Bom đạn quân thù đã cản bước chân anh. Tuổi hai mươi, anh nằm lại rừng xanh. Anh không được vui niềm vui đại thắng! Anh nằm lại nơi rừng hoang núi thẳm. Hoá thân mình thành sông núi nước Nam. Tôi lắng nghe trong gió núi mây ngàn. Có tiếng hát cuộc đời anh vọng mãi. Xin an lòng những gì anh để lại. Có chúng tôi xin tiếp tục giữ gìn. Dù gian nan vất vả, dẫu hy sinh Vẫn hiên ngang không cúi đầu khuất phục. Bài thơ ca ngợi người Lính chiến với sự trung thành, dũng cảm, hi sinh trong chiến đấu. Dù chiến trường có ác liệt nhưng người Lính vẫn hiên ngang không cúi đầu khuất phục.. THƠ HAY CA NGỢI NGƯỜI LÍNHNhững vần thơ ca ngợi tinh thần chiến đấu, hi sinh, trung thành với Tổ quốc, chân thành & chung thủy với tình cảm riêng tư.. Dù trong thời chiến hay thời bình..11. ⇧NGƯỜI BẠN - Thơ Vũ PhạmCó mấy lượt nhận được tin mày chết...! Trận mùa hè đỏ lửa 1972 Pháo dập xung quanh, bom nổ, đạn cày... Im tiếng súng, máu tuôn...mày gục ngã...! Thật kỳ diệu, tưởng chừng như phép lạ Mày đã cựa mình, mệt lã bởi vết thương ! Năm 1975 khi kết thúc chiến trường. Tưởng yên ổn về hậu phương êm ấm Giặc phương bắc thêm một lần gây hấn...! Mày lại lên đường ngăn chặn bước xâm lăng Một tiếng nổ long trời ngay ở dưới chân Mày ngất lịm không còn nghe tiếng thở ! Mấy giờ sau mắt mày chợt mở Đôi chân mày không nguyên vẹn như xưa !* Thời gian trôi...mày không nhớ mấy mùa Mày không chết...vì mày là người lính Thật hiên ngang nhưng mày luôn câm nín Bất chấp đạn bom...để đổi lấy hòa bình Ý chí của mày...làm cho giặc khiếp kinh Trong cuộc sống...bị làm tình làm tội...! Tao biết mày không chết... nhưng tim mày nhức nhói Mất niềm tin...còn đau hơn mảnh cối, đạn đồng...! Tao biết mày đang rỉ máu vết thương lòng Trong độc lập, còn lắm thằng gục ngã...! * Kẻ thù rất nham hiểm, trong chiến tranh biên giới phía Bắc và biên giới Tây - Nam, chúng dùng loại mìn sát thương làm mù mắt, mất tay, chân nhưng không chết. Để lại nỗi đau và gánh nặng cho gia đình cũng như xã hội. 12. ⇧ANH LUÔN LÀ NGƯỜI LÍNH - Thơ Nguyễn Đình HuânNhân ngày 22/12 tặng anh Vũ Trọng Khu-Một ông anh từng là người lính chiến đấu tại thành cổ Quảng Trị. Em gặp anh ngày ấy giữa trời âu Mùa đông về trắng một màu của tuyết Tuổi trẻ anh hào hùng em đâu biết Mười bảy tuổi đầu giã biệt quê hương Xếp bút nghiên anh cất bước lên đường Chia tay mẹ ra chiến trường đánh Mỹ Như bao thanh niên anh là chiến sĩ Chiến đấu kiên cường đất Quảng Trị kiên trung Bao bạn anh hy sinh như những anh hùng Vì tổ quốc anh góp chung xương máu Thật tự hào về một thời chiến đấu Hoà bình về anh nung nấu ước mơ Học thành tài ấp ủ lúc còn thơ Kô si ce giấc mơ thành sự thật Người lính xưa có một thời bất khuất Anh đã căng mình học tập nêu gương Luôn xung phong như lúc ở chiến trường Dìu dắt đàn em trên đường đi tới Lời cám ơn xin cho em nhắn gởi Chúc anh an lành ngày quân đội Việt Nam. Tranh vẽ bộ đội cụ Hồ ảnh internet 13. ⇧KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ - Thơ Cao Hùng CườngTa từ giã, một thời áo lính Trở về nhà, với toan tính nhỏ nhoi Chăm chỉ làm ăn, tính toán rạch ròi Bù đắp lại, thiệt thòi ngày xa vắng... Bao kẻ thù, ta còn chiến thắng Khó khăn nào, ta chẳng vượt qua Từ bàn tay, cuộc đời sẽ nở hoa Những người lính, viết bài ca hạnh phúc Lại vươn lên, không bao giờ ngã gục Trước gian lao, càng sôi sục tinh thần Người lính chiến binh, chẳng có phân vân Ta lại thắng, như bao lần chiến thắng... Bài thơ ca ngợi tinh thần của người Lính. Nơi chiến trường thì sẵn sàng chiến đấu hi sinh, khi chiến thắng quay về thì tiếp tục xây dựng kinh tế, xây dựng quê hương đất nước. Không có điều gì làm cho người Lính phải chùn chân.. 14. ⇧LÍNH CHIẾN GẶP NHAU - Thơ Nguyễn Đình HuânHơn bốn chục năm sóng gió phong ba Cả hai anh vẫn cứ là chiến sĩ Như ngày xưa bên nhau thời đánh Mỹ Rừng Trường Sơn thành Quảng Trị năm xưa Những người lính đã từng trải nắng mưa Có những trận đánh như đùa mà thắng Nay gặp nhau hai mái đầu bạc trắng Vẫn vẹn tròn với nghĩa nặng tình quê Nhớ cánh cò nơi xóm nhỏ chân đê Bến sông xưa ai đã thề yêu mãi Nụ hôn đầu trao cho cô bạn gái Hẹn ngày về mùa hoa cải vàng bông Chẳng nhắc về những đóng góp chiến công Nhắc đồng đội những đứa không còn nữa Nằm lại rừng sâu một thời khói lửa Những anh hùng mãi mãi thuở hai mươi Khi chia tay ôm nhau nở nụ cười Thắm thiết như xưa của người lính chiến Hào sảng vô tư thiệt tình lưu luyến Hai người lính già mãn nguyện bên nhau. Bài thơ là tâm tình của hai người Lính già gặp lại nhau sau hơn 40 năm cùng chiến đấu chống giặc xâm lượt. Dù trong thời chiến hay thời bình thì tình đồng đội vẫn không hề thay đổi.. 15. ⇧NGHE SÓNG VỖ BÊN SÔNG - Thơ Nguyễn Đình HuânBài thơ là cảm xúc của tác giả khi ngồi cùng với những người từng là chiến sĩ bên sông Sài Gòn trong ngày Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12 Chiều hôm nay ngày Quân đội nước ta Ngồi với các anh từng là chiến sĩ Nghe các anh kể chuyện thời chống Mỹ Thật hào hùng thành Quảng Trị năm xưa Rừng Trường Sơn hai mùa nắng và mưa Có những chuyện cứ như đùa mà thật Có ba thằng được cử lên đánh chốt Gặp quân quân thù bốn mốt lính vô Biết làm sao tình huống thật bất ngờ Cùng hội ý ta bây giờ cũng đánh Cứ như đùa là các anh đã thắng Chuyện thật mà khi nói chẳng ai tin Những ký ức xưa của những chiến binh Những câu chuyện hy sinh vì đồng đội Tình nghĩa sắt son một thời lửa khói Nhắc về bạn mình chợt nhói con tim Lúc vượt sông có đứa đã hy sinh Là đồng hương quê Thái Bình ta đó Hai mươi tuổi người yêu còn chưa có Chợt nghẹn ngào nghe sóng vỗ bên sông. 16. ⇧BÀI THƠ ÁO LÍNH - Thơ Thúy HoàngBài thơ này tôi viết tặng các anh Người mà đã xuân xanh thời áo lính Đã lửa đạn xông pha chắc tay súng Rất kiên cường, không nao núng chiến tranh Nơi chiến trường khốc liệt, đạn tạc oanh Các anh đã quân hành vượt đèo núi Qua những chỗ nơi lửa bom cát bụi Khói mịt mù sẵn tiêu lụi xác thân Các anh đi vượt đèo núi chân trần Cùng đôi dép cao xu quần áo rách Ôm súng đạn, ba lô quàng bên nách Luôn sẵn sàng bắn tỉa sạch giặc kia Chiến trường xưa nhìn lại các anh kìa Vẫn xứng đáng màu áo kia trân quý Những đức tính lính Bác Hồ tận tụy Vì non sông, đất nước đã quên mình Mãi cả đời là lính Hồ Chí Minh Các anh đã mang quang vinh đất nước Dẫu gian khổ các anh không chùn bước Vì quê hương thân thuộc Việt Nam mình. Bài thơ 8 chữ ca ngợi sự giản dị, anh dũng của người Lính lúc ở chiến trường cũng như khi hòa bình trở về nhà.. 17. ⇧KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ DẠY HỌC - Thơ Nguyễn Trọng NghĩaĐánh Mỹ khi xưa ở chiến hào Ai nào nghĩ đến chuyện công lao Nay về lên lớp lòng thanh thản Giờ được vô trường dạ khát khao Phấn đấu tâm hồn luôn mở rộng Luyện rèn tri thức một thêm cao Xa ngành, hưu trí say cùng bạn Xướng hoạ vần chung thấy ngọt ngào Bài thơ thất ngôn bát cú nói lên niềm tự hào của người Lính từng chiến đấu nơi chiến trường mà nay đã trở thành người thầy dạy học.. 18. ⇧CÁM ƠN EM CÔ GÁI YÊU NGƯỜI LÍNH - Thơ Thế NguyênDấu yêu ơi! Cảm ơn em nhiều lắm Đã yêu anh yêu người lính biên cương Dám yêu anh khi em đã tỏ tường Đời lính nghèo gia tài là khẩu súng. Dấu yêu ơi! Lời thơ anh lúng túng Nói lời yêu hay ấp úng ngại ngùng Chẳng dõng dạc như hô tiếng xung phong Chẳng dũng mãnh như tấn công kẻ địch. Dấu yêu ơi! Đêm biên cương tĩnh mịch Tuần tra xong anh ngồi viết thơ tình Viết về em chuyện hai đứa chứng mình Gái thủ đô dám yêu chàng lính chiến. Dấu yêu ơi! Dáng hình em ngự hiện Vững lòng anh trong đêm tối tuần tra Ấm lòng anh như thể ở chung nhà Cảm ơn em cô gái yêu người lính!!! Bài thơ là lời cám ơn chân thành của người Lính muốn gửi đến người con gái đã đem lòng yêu mình dù biết đời Lính nghèo với gia tài chỉ là khẩu súng.. Các bạn vừa xem qua những bài thơ viết về Người Lính với lời thơ ca ngợi sự chân thành, anh dũng, kiên cường chiến đấu và hi sinh. Những sáng tác mới hơn sẽ được chúng tôi cập nhật sớm nhất!.. Hãy chia sẻ cảm xúc của bạn về hình ảnh Người Lính ở phần bình luận bên dưới bài viết nhé!..
một người lính nói về thế hệ mình